Theo thống kê của ngành y tế Hà Tĩnh, chỉ riêng trong năm 2025, toàn tỉnh đã xảy ra 20 vụ đuối nước, làm 21 trẻ em tử vong. Và chỉ trong những tháng đầu năm nay, đã có thêm nhiều vụ việc thương tâm tiếp tục xảy ra. Mỗi con số không chỉ là một sự kiện, mà là một sinh mạng, một ước mơ còn dang dở, là nỗi đau tột cùng của những bậc làm cha, làm mẹ… là sự day dứt, xót xa của cả cộng đồng.
Có những em nhỏ ra đi khi chỉ mới vài phút trước đó còn đang nô đùa bên bạn bè… Có những gia đình chỉ một khoảnh khắc lơ là đã phải sống trong nỗi ân hận cả đời… Những câu chuyện đau lòng ấy vẫn đang diễn ra, không ở đâu xa, mà ngay tại chính những làng quê, khu dân cư của chúng ta.
Điều đáng nói là phần lớn các vụ đuối nước đều có thể phòng tránh được. Nguyên nhân chủ yếu xuất phát từ sự chủ quan, thiếu giám sát của người lớn; từ việc trẻ em tự ý rủ nhau đi tắm sông, tắm ao, chơi gần khu vực nguy hiểm. Không ít em dù đã biết bơi nhưng lại thiếu kỹ năng an toàn, không lường trước được những tình huống bất ngờ như nước sâu, dòng chảy mạnh, trơn trượt hay chuột rút.
Đuối nước không chừa một ai. Nó có thể xảy ra trong tích tắc, âm thầm và nhanh chóng, không có tiếng kêu cứu… Và khi chúng ta nhận ra thì đã quá muộn!
Chính vì vậy, hơn lúc nào hết, mỗi gia đình, mỗi người dân cần nâng cao ý thức, chủ động thực hiện các biện pháp phòng, chống đuối nước cho trẻ em.
Trước hết, các bậc phụ huynh hãy dành sự quan tâm, giám sát chặt chẽ hơn nữa đối với con em mình. Đừng để các em tự ý đi bơi, đi tắm khi không có người lớn đi cùng. Đừng chủ quan nghĩ rằng “chỉ một lát thôi sẽ không sao”… bởi tai nạn có thể xảy ra chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Hãy thường xuyên nhắc nhở, dặn dò các em không chơi đùa gần ao, hồ, sông, suối, kênh mương, công trình xây dựng có hố nước sâu. Sự quan tâm, nhắc nhở mỗi ngày chính là “lá chắn” an toàn nhất cho trẻ.
Thứ hai, hãy tạo điều kiện cho trẻ được học bơi, học kỹ năng an toàn trong môi trường nước. Nhưng cần nhớ rằng: biết bơi không có nghĩa là an toàn tuyệt đối. Điều quan trọng hơn là các em phải biết cách xử lý tình huống, biết tự bảo vệ mình và hỗ trợ người khác đúng cách khi gặp nguy hiểm.
Thứ ba, mỗi gia đình cần rà soát lại các khu vực có nguy cơ trong chính khuôn viên nhà mình: giếng nước, bể chứa, chum vại, hố nước… cần được rào chắn, che đậy cẩn thận. Đừng để những vật dụng quen thuộc lại trở thành “cái bẫy” nguy hiểm đối với trẻ nhỏ.
Thứ tư, khi phát hiện có người bị đuối nước, mỗi chúng ta cần hết sức bình tĩnh, nhanh chóng hô hoán, kêu gọi sự hỗ trợ. Hãy sử dụng các vật dụng sẵn có như sào, dây, phao để cứu người. Tuyệt đối không nhảy xuống cứu khi không có kỹ năng, bởi điều đó có thể dẫn đến những hậu quả đau lòng hơn.
Bên cạnh đó, các nhà trường, tổ chức đoàn thể, chính quyền địa phương cần tiếp tục đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục kỹ năng phòng, chống đuối nước; tổ chức các lớp dạy bơi, dạy kỹ năng sống; xây dựng môi trường an toàn cho trẻ em trong dịp hè.
Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất con. Không có sự hối hận nào muộn màng hơn khi tai nạn đã xảy ra. Vì vậy, xin đừng thờ ơ, đừng chủ quan trước những nguy cơ tưởng chừng rất quen thuộc.
Mỗi hành động nhỏ hôm nay – một lời nhắc nhở, một phút quan sát, một hàng rào chắn an toàn – có thể sẽ cứu được một sinh mạng ngày mai.
Hãy cùng nhau hành động, cùng nhau lan tỏa thông điệp:
“Phòng, chống đuối nước cho trẻ em – trách nhiệm của mỗi gia đình và toàn xã hội.”
Vì tương lai của con em chúng ta, vì hạnh phúc của mỗi gia đình, hãy chung tay để không còn những tiếng khóc xé lòng, không còn những nỗi đau mang tên đuối nước!
